BẢN TIN HÔM NAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

TÀI NGUYÊN SỐ TRƯỜNG THCS PHONG XUÂN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    CHÂM NGÔN HÔM NAY

    Một cuốn sách hay dạy tôi nhiều điều hơn là đọc nó. Tôi phải nhanh chóng đặt nó xuống, bắt đầu sống theo những điều mà sách chỉ dẫn. Tôi khởi đầu bằng cách đọc và tôi phải kết thúc bằng hành động. (Henry David Thoreau)

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z5393809506254_97ec461a832bee5369f19b7573c2d128.jpg Z5393809511555_fc1e3767d367f26afa30d4a9bda1ebd3.jpg Z5393809515888_d526de519a7e5c31ce7d60d1fb672939.jpg Z5393809500301_2d696499cbf1281cd4d689e1c004f43d.jpg

    Ý NGHĨA CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Sachmoi.net-Tuyen-tap-truyen-co-tich-the-gioi

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Lan (trang riêng)
    Ngày gửi: 08h:47' 30-04-2024
    Dung lượng: 1.1 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    TUYỂN TẬP TRUYỆN CỔ TÍCH THẾ GIỚI
    Thư viện Sách Mới: http://sachmoi.net
    MỤC LỤC
    1. NGƯỜI THỢ SĂN
    2. SÁU CON THIÊN NGA
    3. SÁU NGƯỜI HẦU
    4. Ả GRÊTEN THÔNG MINH
    5. ANH CHÀNG ĐÁNH TRỐNG
    6. ANH VÀ EM GÁI
    7. BA ANH EM
    8. BA BÀ KÉO SỢI
    9. BA CÔ CHỊ
    10. BÀ LÃO CHĂN NGỖNG
    11. BA NGƯỜI LÙN TRONG RỪNG
    12. BA SỢI TÓC VÀNG CỦA QUỶ
    13. BÁC NÔNG DÂN VÀ CON QUỶ
    14. BẠCH TUYẾT VÀ HỒNG HOA
    15. BẢY CON QUẠ
    16. CÂY CỦ CẢI
    17. CHÀNG KHỔNG LỒ TRẺ TUỔI
    18. CHIM SƠN CA
    19. CHIM ƯNG THẦN
    20. CHỌN V
    21. CHÚ BÉ NGHÈO DƯỚI NẤM MỒ
    22. CHÚ BÉ TÝ HON
    23. CHÚ HANH LƯỜI BIẾNG
    24. CHÚ HANXƠ SUNG SƯỚNG
    25. CÔ BÉ LỌ LEM
    26. CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ
    27. CỖ QUAN TÀI THUỶ TINH

    28. CÔ BÉ CHĂN NGỖNG
    29. CÔ HAI MẮT
    30. CON NAM Ở AO
    31. CON RẮN TRẮNG
    32. CON THỎ BIỂN
    33. CON NGỖNG VÀNG
    34. CON MÈO ĐI HIA
    35. CON QUỶ VÀ BÀ NÓ
    36. CON QUỶ NHỐT TRONG LỌ
    37. CUỘC NGAO DU CỦA TÝ HON
    38. ĐỒ BỎ XÓ
    39. ĐÓA HỒNG
    40. ĐÔI GIÀY ỦNG DA TRÂU
    41. ĐỨA CON VÀNG
    42. GÃ XAY BỘT NGHÈO KHÓ
    43. HAI ANH EM
    44. HAI ÔNG CHÁU
    45. HANXƠ SẮT

    46. HÊNXEN VÀ GRÊTEN
    47. HOÀNG ANH VÀ GẤU
    48. JÔRINĐƠR VÀ JÔRIGƠN
    49. LÊN THIÊN ĐÀNG
    50. MÈO CHUỘT KẾT NGHĨA
    51. NÀNG BẠCH TUYẾT
    52. NGÔI NHÀ TRONG RỪNG
    53. NGỌN ĐÈN XANH
    54. NGƯỜI BẦY TÔI TRUNG THÀNH
    55. NGƯỜI DA GẤU
    56. NGƯỜI THỢ SĂN TÀI GIỎI
    57. NHỮNG NGƯỜI KÔN
    58. NƯỚC TRƯỜNG SINH

    59. ONG CHÚA
    60. QUÀ CỦA NGƯỜI TÝ HON
    61. RAU LỪA
    62. THẦN CHẾT ĐỠ ĐẦU
    63. THỎ VÀ NHÍM
    64. VỢ CHỒNG NGƯỜI ĐÁNH CÁ
    65. VUA NÚI VÀNG
    66. VUA QUẠ
    67. VUA TRỘM

    1. NGƯỜI THỢ SĂN

    Ngày xưa có một vị Hoàng tử yêu vợ chưa cưới tha thiết. Một hôm, chàng đang
    ngồi bên nàng rất đỗi sung sướng thì nhận được tin cha ốm sắp chết muốn gặp mặt
    chàng trước khi nhắm mắt. Chàng bảo người yêu:
    - Anh phải từ biệt em đi ngay. Anh tặng em chiếc nhẫn này làm kỷ niệm. Mai sau
    anh lên ngôi vua rồi, anh sẽ trở lại đón em.
    Chàng lên ngựa ra đi. Khi chàng về gặp vua cha thì vua ốm thập tử nhất sinh sắp
    chết đến nơi. Vua cha phán:
    - Con yêu dấu ạ. Cha muốn nhìn mặt con một lần cuối cùng trước khi chết. Con
    phải hứa với cha là sau khi cha chết đi, con sẽ lấy vợ theo ý muốn của cha.
    Rồi vua cho chàng biết tên một nàng công chúa mà nàng phải lấy làm vợ. Trong
    lúc choáng váng cả người, Hoàng tử không suy nghĩ gì, chỉ thưa:
    - Thưa cha, con sẽ làm theo như ý cha.
    Nhà vua, nhắm mắt từ trần. Hoàng tử lên ngôi vua. Hết thời gian tang lễ chàng phải
    giữ lời hứa với cha cho đi hỏi nàng công chúa ấy và được nàng nhận lời. Người vợ
    chưa cưới đầu tiên của chàng được tin đó buồn bã vì bị phụ tình ốm suýt chết.
    Cha nàng liền hỏi nàng:
    - Con yêu dấu, làm sao con buồn rầu thế? Con ước muốn gì, cha cũng cho.
    Nàng nghĩ một lúc rồi nói:
    - Thưa cha, con mong ước có mời một thiếu nữ từ mặt mũi, hình dáng, vóc người
    đều giống con y hệt.
    Vua cha nói:
    - Nếu là điều có thể làm được thì điều ước của con nhất định sẽ thành sự thật.
    Vua sai người đi tìm trong khắp nước kỳ cho đến khi được đủ mười một thiếu nữ
    giống con gái mình y hệt, từ mặt mũi hình dáng, đến khổ người.
    Khi các thiếu nữ có đến trước công chúa, nàng cho may mười hai bộ quần áo đi
    săn y hệt nhau, cho mười một cô mặc vào, chính nàng cũng mặc một bộ. Sau đó,
    nàng từ biệt vua cha, cùng họ lên ngựa đi đến triều đình của người chồng chưa cưới cũ
    mà nàng đã yêu tha thiết. Nàng đến hỏi xem nhà vua có cần thợ săn và có muốn mượn
    cả mười hai người không?
    Vua nhìn nàng nhưng không nhận ra được. Vua thấy họ đẹp quá nên đồng ý mượn
    cả. Thế là họ thành mười hai người thợ săn của nhà vua.
    Nhà vua vốn có một con sư tử. Đó là con vật kỳ lạ biết hết mọi điều bí ẩn. Một
    buổi tối nó nói với nhà vua:
    - Bệ hạ đinh ninh là có mười hai người thợ săn phải không? Vua bảo:
    - Đúng, đó là mười hai người thợ săn.
    Sư tử lại nói tiếp:
    - Bệ hạ lầm rồi, đó là mười hai thiếu nữ đấy.

    Vua đáp:
    - Nhất định không đúng. Người làm thế nào chứng minh được việc ấy!
    Sư tử đáp:
    - Ồ dễ thôi, bệ hạ chỉ việc rải đỗ vào phòng thì biết ngay. Đàn ông bước mạnh nên
    khi giẫm lên đỗ thì không hạt nào động đậy, nhưng phụ nữ bước thì thoăn thoắt lại
    hay xoay chân, hạt đỗ sẽ lăn đi.
    Vua khen là kế hay, cho rắc hạt đỗ.
    Nhưng có người hầu nhà vua có lòng tốt đối với những người thợ săn, nghe thấy
    nói nhà vua nhất định thử họ, liều đi kể cho biết hết và bảo:
    - Sư tử nó muốn mách nhà vua rằng các người là gái cả đấy.
    Công chúa cảm ơn bác ta rồi bảo các cô thiếu nữ:
    - Các em cố sức giẫm mạnh lên các hạt đỗ nhé.
    Sáng hôm sau nhà vua truyền mười hai người thợ săn đến phòng có rải hạt đỗ.
    Các cô thiếu nữ cố giẫm thật mạnh, bước đi của họ khỏe và chắc đến nỗi không một
    hạt đỗ nào lăn hoặc chuyển động, sau khi họ đi khỏi, nhà vua bảo sư tử:
    - Mày đánh lừa tao rồi, chúng đi chắc bước, đó là đàn ông.
    Sư tử đáp:
    - Vì biết là bị thử thách nên họ đã gắng đi cho chắc bước. Bệ hạ cứ để mười hai
    chiếc guồng kéo kéo sợi vào phòng, họ sẽ mừng rỡ và xán lại ngay, đàn ông thì không
    bao giờ thế.
    Nhà vua cho là kế hay, bèn sai để guồng kéo sợi vào phòng.
    Nhưng người hầu vốn thật thà với những người thợ săn, đến nói lộ cho họ biết hết
    mưu kế. Công chúa bảo riêng mời một thiếu nữ: "Các em cố nhịn đừng có ngó tới
    guồng kéo sợi nhé". Sáng hôm sau vua cho triệu mười hai người thợ săn đến, họ vào
    phòng không chú ý gì đến guồng sợi.
    Vua lại bảo sư tử:
    - Mày đánh lừa tao. đúng là đàn ông rồi, vì chúng không nhìn gì đến guồng kéo
    sợi
    Sư tử đáp:
    - Họ biết là bị thử thách nên cố nhịn đấy.
    Nhưng vua nhất định không tin sư tử nữa.
    Ngày nào mười hai người thợ săn cũng theo vua đi săn, càng ngày vua càng yêu
    quí họ. Một hôm trong khi họ đi săn, thì được tin vợ chưa cưới của nhà vua sắp tới.
    Người vợ chưa cưới chính thức nghe vậy đau khổ quá. Tim bị nhói lên ngã lăn xuống
    đất bất tỉnh nhân sự.
    Vua tưởng là người thợ săn yêu quí của mình bị làm sao vội chạy lại cứu… Vua lại
    tháo bao tay ấy thì thấy chiếc nhẫn mình đã tặng cho người vợ chưa cưới thứ nhất. Vua
    nhìn mặt nhận ra nàng. Lòng vua hồi hộp, vua hôn nàng lúc nàng mở mắt, vua bảo:

    - Em là của anh, anh là của em. Thiên hạ không ai thay đổi được điều ấy.
    Vua phái sứ giả đến gặp người vợ chưa cưới kia xin nàng quay về nước vì vua đã
    có vợ rồi. Ai đã tìm thấy chiếc chìa khóa cũ thì không cần đến chiếc mới nữa.
    Sau đó hôn lễ được cử hành. Sư tử được tha tội, vì quả là nó nói đúng sự thật.
    Câu chuyện ca ngợi phẩm chất tốt đẹp của người con gái và tình yêu bất diệt. Với
    tình yêu chân chính, con người luôn tìm được hạnh phúc dài lâu.
    6

    2. SÁU CON THIÊN NGA
    Ngày xưa có một ông vua đi săn ở một khu rừng lớn, vua đuổi đuổi theo một con
    thú hăng quá nên quân hầu không ai theo kịp. Tối đến, vua đứng lặng nhìn quanh,
    thấy đã bị lạc đường, không tìm được lối ra. Bỗng vua thấy có một mụ già, đầu lắc lư
    đi tới: đó là một mụ phù thủy. Vua bảo mụ:
    - Này cụ, cụ có thể làm ơn chỉ cho tôi lối ra khỏi rừng được không?
    Mụ đáp:
    - Tâu bệ hạ, được chứ. Cái đó già làm được, nhưng với một điều kiện mà nếu bệ
    hạ không chấp nhận thì bệ hạ không bao giờ ra được khỏi rừng này và sẽ chết đói ở
    đây.
    Vua hỏi:
    - Điều kiện gì hở cụ?
    - Già có một đứa con gái đẹp nhất đời. Bệ hạ chưa từng thấy ai đẹp đến thế đâu,
    thật xứng đáng làm vợ vua. Nếu bệ hạ đồng ý lấy nó làm hoàng hậu thì già sẽ chỉ
    đường cho bệ hạ ra khỏi rừng.
    Trong lúc hoảng sợ, vua bằng lòng ngay. Mụ già dẫn vua đến ngôi nhà nhỏ của
    mụ. Con gái mụ ngồi bên lửa. Cô đứng dậy ra đón vua ngay, như đã sẵn sàng chờ vua
    đến. Vua thấy cô tuyệt đẹp nhưng không thích, nhìn cô, vua cảm thấy rờn rợn. Sau
    khi vua đặt cô lên mình ngựa thì mụ chỉ đường cho vua.
    Vua về đến cung điện làm lễ cưới.
    Nguyên vua đã lấy vợ một lần và hoàng hậu sinh được bảy con, sáu trai một gái,
    vua yêu quí vô cùng. Sợ người dì ghẻ đối với con mình không tốt mà còn có thể làm
    khổ chúng nữa vua đưa chúng đến ở một tòa lâu đài hiu quạnh giữa rừng sâu. Lâu đài
    rất kín, đường đi đến khó mà tìm được, chính vua cũng không tìm ra đường nếu
    không được một bà lão cho một cuộn chỉ có phép lạ. Khi vua ném cuộn chỉ về phía
    trước, nó sẽ tự gỡ ra và chỉ đường cho vua. Nhà vua luôn luôn đi thăm các con yêu
    dấu, nên hoàng hậu để ý đến sự vắng mặt của vua, Mụ dì ghẻ tò mò muốn biết vua đi
    vào rừng một mình làm gì. Mụ bèn cho thị vệ của vua nhiều tiền, chúng nói lộ bí mật
    cho mụ biết và nói cả đến cuộn chỉ biết đưa đ
    Mụ bứt rứt không yên tâm, mãi cho đến lúc mụ tìm ra được chỗ vua để cuộn chỉ.
    Mụ bèn may một số áo lót bằng lụa trắng và khâu bùa vào vì mụ học được ít phép của
    mẹ. Một hôm, vua ruổi ngựa đi săn vắng, mụ mang áo đi theo cuộn chỉ dẫn đường
    vào rừng. Bọn trẻ thấy từ xa có bóng người đến tưởng là cha yêu dấu, vội vui mừng
    chạy lại đón. Mụ bèn tung trùm lên mỗi đứa một cái áo, áo vừa đụng vào người thì
    chúng biến ra thiên nga bay vượt qua rừng biến mất.

    Mụ hớn hở về nhà, tưởng là đã trừ được lũ con chồng. Nhưng mụ không ngờ là
    còn cô con gái không chạy ra đón cha cùng các anh.
    Một hôm, vua đến thăm các con thì chỉ thấy con gái thôi. Vua hỏi:
    - Các anh con đâu?
    Cô đáp:
    - Trời ơi, cha yêu dấu! Các anh con đi mất rồi, bỏ lại mình con.
    Rồi cô kể cho vua nghe cô đứng ở cửa sổ nhìn thấy những gì, các anh cô hóa thiên
    nga bay qua rừng thế nào, và đưa cho vua xem những lông chim cô nhặt được ở ngoài
    sân. Vua rất buồn bã nhưng không ngờ là hoàng hậu làm việc độc ác ấy. Vua sợ cô gái
    cũng bị mất nốt nên định mang cô đi cùng. Nhưng cô sợ dì ghẻ nên xin vua hãy để cô
    ở lại tòa lâu đài trong rừng đêm ấy nữa.
    Cô gái đáng thương nghĩ bụng:
    - Mình không thể ở đây lâu được nữa, mình phải tìm các anh mới được.
    Đêm đến, cô trốn vào rừng. Cô đi suốt đêm hôm ấy cả ngày hôm sau, mãi đến lúc
    mệt quá không đi được nữa. Lúc đó, cô thấy một chiếc lều hoang. Cô bước vào thì
    thấy một căn buồng có sáu chiếc giường nhỏ. Nhưng cô không dám nằm vào chiếc
    nào, mà chui xuống nằm ở gầm giường, định ngủ đêm đó trên nền đất rắn
    Nhưng tới lúc mặt trời sắp lặn cô nghe có tiếng lào xào và thấy sáu con thiên nga
    bay qua cửa sổ chui vào. Chúng ngồi xuống đất, thổi lẫn cho nhau, cho bay hết lông;
    bộ lông thiên nga trút ra như một chiếc áo lót. Cô gái nhận ra các anh mình, mừng
    lắm, chui ở gầm giường ra. Các anh trông thấy em cũng mừng rỡ chẳng kém. Nhưng
    vui chẳng được bao lâu, các anh bảo em:
    - Em không ở đây được đâu. Đây là sào huyệt của bọn cướp, chúng về thấy em sẽ
    giết em mất.
    Em hỏi:
    - Thế các anh có cách nào che chở em không?
    Các anh nói:
    - Không, vì mỗi tối, các anh chỉ có thể trút bộ lông thiên nga, hiện nguyên hình
    người trong một khắc đồng hồ, sau đó lại phải biến thành thiên nga.
    Em khóc hỏi:
    - Thế không có cách nào giải thoát các anh à?
    Các anh đáp:
    - Không được đâu! Khó lắm. Trong sáu năm, em không được nói được cười.
    Trong thời gian ấy, em phải may cho các anh sáu chiếc áo lót nhỏ bằng hoa thúy cúc.
    Nếu em nói nửa lời là công toi hết.
    Các anh vừa nói xong thì một khắc đồng hồ đã qua, các anh lại biến thành thiên
    nga bay qua cửa sổ mất.
    Cô gái nhất định giải thoát cho các anh, dù có phải hy sinh tính mạng. Cô rời bỏ

    chiếc lều hoang, vào giữa rừng, leo lên cây ngủ đêm. Sáng hôm sau, cô đi hái hoa
    thúy cúc và bắt đầu khâu áo. Cô chẳng nói năng được với ai mà cũng chẳng buồn hé
    miệng cười. Cô chỉ ngồi một chỗ chăm chú
    Một thời gian đã qua. Vua xứ ấy cùng thợ săn vào rừng tìm thú, đến cây cô ngồi.
    Họ gọi cô:
    - Cô hãy xuống đây với chúng tôi, chúng tôi không hại gì cô đâu.
    Cô chỉ lắc đầu. Họ hỏi dồn mãi, cô liền ném xuống cho họ chiếc dây chuyền đeo
    cổ bằng vàng, tưởng làm như thế cho họ yên đi. Nhưng họ vẫn không chịu thôi, cô
    liền vứt chiếc thắt lưng của cô xuống. Thấy vẫn chưa ổn cô vứt thêm nịt bít tất, rồi dần
    dần dần vứt tất cả các thứ mặc trên người có thể vứt được, đến nỗi cô chỉ còn chiếc áo
    lót.
    Những người thợ săn không vì thế mà chịu lùi. Họ trèo lên cây, ẵm cô xuống đưa
    đến trước mặt vua.
    Vua hỏi:
    - Nàng là ai? Nàng ngồi trên cây làm gì?
    Cô không đáp. Vua dùng đủ các thứ tiếng vua biết mà cô vẫn câm như hến. Nhưng
    cô đẹp quá khiến lòng vua rung động. Vua yêu cô tha thiết. Vua khoác áo ngực cho
    cô, đặt cô lên kiệu ngồi trước mình đưa về cung điện. Vua cho cô mặc quần áo sang
    trọng, cô đẹp lộng lẫy như một ngày nắng đẹp, nhưng cô vẫn không nói nửa lời. Vua
    đưa cô lại ngồi ở bàn ăn, cho ngồi bên mình.
    Dáng điệu nhu mì và e lệ của cô khiến vua rất hài lòng.
    Vua nói:
    - Ta thiết tha muốn lấy cô này, ta không lấy một ai khác trong thiên hạ đâu.
    Mấy hôm sau, vua lấy nàng.
    Vua có một bà mẹ ghẻ độc ác, không bằng lòng với đám cưới này, và nói xấu
    hoàng hậu trẻ tuổi. Bà bảo:
    - Không biết cái con này ở đâu ra mà nó không nói năng gì được. Nó không xứng
    đáng làm vợ vua.
    Hơn một năm sau, khi hoàng hậu sinh con đầu lòng. Mụ bắt trộm đi và lừa khi
    nàng ngủ bôi máu vào mồm nàng. Rồi mụ tâu vua là nàng ăn thịt người.
    Vua không tin, không để ai làm hại nàng. Lúc nào nàng cũng ngồi khâu áo lót,
    ngoài ra không để ý đến cái gì khác. Lần sau, nàng lại sinh một đứa con trai kháu
    khỉnh. Mẹ ghẻ quỉ quyệt lại lừa vua như lần trước. Vua vẫn nhất định không tin lời
    mụ. Vua bảo:
    - Nàng trong sạch và tốt bụng, không thể làm việc ấy đâu. Nếu nàng nói được và
    có thể tự bênh vực được thì sẽ minh oan được.
    Nhưng đến lần thứ ba, mụ già lại ăn trộm đứa bé mới đẻ và lại tố cáo hoàng hậu.
    Nàng vẫn không nói nửa lời để minh oan. Vua không làm khác được phải đưa nàng ra

    tòa xử. Nàng bị kết tội chết thiêu.
    Đã đến ngày hành hình, cũng là ngày cuối cùng của thời gian sáu năm không được
    nói, cười, ngày nàng sẽ giải thoát được các anh khỏi yêu thuật. Sáu chiếc áo lót đã
    khâu xong chỉ còn thiếu cánh tay áo chiếc cuối cùng. Khi nàng bị dẫn đến đống củi, ở
    dưới sắp châm lửa, nàng nhìn quanh thì thấy sáu con thiên nga bay trên không lại.
    Nàng cảm thấy mình sắp được cứu thoát, lòng mừng khôn xiết.
    Thiên nga bay rào rào tới chỗ nàng, sà xuống thấp để nàng có thể ném áo lót lên
    tới được. Áo vừa đụng chim thì lông thiên nga rơi xuống liền, các anh nàng hiện lên
    hình người đứng trước nàng, vui vẻ, đẹp đẽ. Chỉ có người em cuối cùng là chiếc áo
    còn thiếu cánh tay trái vì vậy ở lưng còn có một cánh thiên nga. Anh em ôm nhau hôn
    trìu mến; hoàng hậu đến tìm vua, vua rất đỗi ngạc nhiên. Nàng nói:
    - Tâu bệ hạ, giờ thiếp mới được phép nói và bộc lộ là thiếp đã bị oan.
    Nàng kể lại âm mưu mụ già đã lấy trộm ba đứa con đem giấu đi. Vua tìm được con
    mừng rỡ lắm, còn mụ dì ghẻ cay kia phải đền tội. Mụ bị trói trên đống lửa và bị thiêu
    ra tro. Vua và hoàng hậu cùng sáu anh hưởng hạnh phúc dài lâu.
    Các em vừa được đọc một trong những câu chuyện hay trong bộ truyện cổ Grim.
    Truyện ca ngợi tấm lòng vàng của người con gái biết hy sinh tất cả để cứu các anh
    mình. Nàng rất xứng đáng được hưởng hạnh phúc lâu dài.
    6

    3.

    SÁU NGƯỜI HẦU

    Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một mụ phù thủy. Mụ sinh được một con gái
    đẹp vào bậc nhất trên đời. Nhưng mụ vốn chỉ tìm cách hại người nên mụ vẫn bảo: Ai
    đến cầu hôn cũng phải làm một việc đã, làm được mụ sẽ gả con gái cho, mà làm
    không xong thì mất mạng. Đã nhiều người chỉ vì mê nhan sắc phải liều thân nhưng
    làm chẳng nổi các việc mụ giao đành chịu quì gối rơi đầu.
    Có vị hoàng tủ nghe đồn về sắc đẹp của người con gái ấy, tâu vua cha:
    - Cha cho con đi cầu hôn thử.
    Vua khuyên hoàng tử:
    - Không khi nào cha ưng đâu con ạ. Con đi là đi vào cõi chết đấy!
    Hoàng tử ốm tương tư nằm liệt giường suốt bảy năm không thầy thuốc nào chữa
    được. Vua thấy đã tuyệt vọng, buồn lắm, bảo con:
    - Thôi thế con cứ đi mà cầu may vậy. Cha cũng chẳng còn cách nào khác để giúp
    con nữa.
    Hoàng tử nghe cha nói, đứng dậy ngay. Chàng thấy trong người lại khỏe và hớn hở
    lên đường.
    Một hôm chàng đang phi ngựa cánh đồng hoang, bỗng thấy ở xa lù lù một vật gì
    tựa đống cỏ lớn. Lại gần nhìn kỹ, hóa ra đấy là bụng một anh chàng đang nằm dài
    dưới đất. Cái bụng ấy bằng quả núi con. Gã béo thấy có người phi ngựa đến vội đứng
    lên thưa:
    - Nếu như ngài cần người, tôi xin theo hầu.
    Hoàng tử đáp:
    - Cồng kềnh như ngươi, ta biết dùng làm gì đây?
    Gã béo nói:
    - Thưa, chưa thấm vào đâu, tôi mà phình người ra thật sự, còn lớn gấp ba ngàn lần
    nữa.
    Hoàng tử bảo:
    - Nếu quả như thế thì có cơ dùng được. Ngươi đi với ta.
    Gã béo đi theo hoàng tử. Lúc sau, lại thấy một người nằm dài dưới đất ghé tai sát
    mặt cỏ. Hoàng tử hỏi:
    - Ngươi làm gì thế?
    Người ấy đáp:
    - Tôi đang lắng nghe.
    - Nghe gì mà chăm chú thế?
    - Nghe xem trên thế gian mới có chuyện gì xảy ra. Chẳng có gì lọt được khỏi tai

    tôi. Đến tiếng cỏ mọc tôi cũng nghe thấy.
    Hoàng tử bảo:
    - Thế ngươi thử nói xem, ngươi đã nghe trong triều của bà hoàng hậu già có cô
    con gái đẹp nhất đời ấy?
    Gã đáp:
    - Tôi nghe có tiếng gươm chém soàn soạt: hẳn có kẻ đến cầu hôn bị chặt đầu.
    Hoàng tử bảo gã:
    - Đi với ta, có thể ta cần đến ngươi.
    Ba người cùng đi. Lúc sau, họ thấy như có hai bàn chân ai ở trước mặt họ. Họ thấy
    cả bắp chân nhưng không nhìn được suốt hết. Họ lại đi một quãng đường nữa mới
    trông thấy thân người, rồi đi mãi mới trông thấy đầu. Hoàng tử thét lên:
    - Chao ôi! Người đâu mà dài quá!
    Gã người dài đáp:
    - Nào đã thấm vào đâu! Tôi mà vươn ra thật sự thì còn dài đến gấp ba ngàn lần
    nữa, cao hơn quả núi cao nhất thế giới. Nếu người cần hỏi tôi, tôi xin theo hầu. Hoàng
    tử bảo gã:
    - Đi với ta, có thể ta cần đến ngươi.
    Họ đi một quãng, thấy có người hai mắt bịt chặt ngồi bên lề đường.
    Hoàng tử hỏi:
    - Mắt ngươi hỏng hay sao mà không dám nhìn ra ánh sáng thế?
    Gã đáp:
    - Không phải đâu! Tôi không dám gỡ khăn bịt mắt chính là vì nhãn quang mạnh
    lắm. Tôi đã nhìn vật gì, vật ấy ắt nổ tung. Nếu người dùng được
    Hoàng tử bảo gã:
    - Đi với ta, có thể ta cần đến ngươi.
    Họ lại đi và thấy một người đang nằm sưởi giữa nắng mà cứ run cầm cập, tay chân
    lẩy bẩy. Hoàng tử hỏi:
    - Trời đang nóng ngột ngạt mà sao người lại rét được?
    Gã đáp:
    - Trời ơi, cơ thể tôi nó rất lạ. Người ta càng thấy bức thì tôi càng thấy rét, rét thấu
    xương thấu tủy. Ngược lại trời càng giá thì tôi càng thấy oi bức. Tôi ngồi giữa đồng
    bằng mà thấy oi bức không chịu nổi. Lúc ngồi giữa đống lửa mà thấy rét không chịu
    nổi.
    Hoàng tử bảo:
    - Thật là người kỳ dị! Ngươi có muốn theo ta thì đi với ta.
    Họ lại đi tiếp và gặp một người đang vươn cổ mà dòm qua các chỏm núi.
    Hoàng tử hỏi:
    - Ngươi làm gì mà hăng thế?

    Gã bảo:
    - Tôi có cặp mắt rất sáng, nhìn thấu mọi núi cao, rừng rậm, đồng ruộng, lũng sâu,
    có thể thấy khắp cả thế gian.
    Hoàng tử bảo gã:
    - Nếu ngươi thuận thì đi với ta. Ta đang thiế tài ấy.
    Hoàng tử đem sáu người hầu đến thẳng thành đô, chỗ mụ hoàng hậu già ngự trị.
    Chàng không để lộ tung tích, chỉ nói;
    - Nếu người định gả con gái cho tôi thì sai gì tôi cũng làm.
    Mụ phù thủy thấy chàng đẹp trai, thế mà sa vào tay mụ thì mừng lắm.
    Mụ bảo:
    - Tao sẽ giao cho mày ba việc, làm được cả thì ta gả con cho.
    Chàng hỏi:
    - Việc thứ nhất là việc gì?
    - Trước tao có đánh rơi xuống Hồng Hải mất một cái nhẫn, mày đi tìm về cho tao.
    Hoàng tử lẻn về bảo sáu người hầu:
    - Việc thứ nhất không dễ đâu, ta phải tìm một cái nhẫn rơi ở Hồng Hải, biết làm
    sao bây giờ?
    - Để tôi xem nó chỗ nào? - Gã mắt sáng nói.
    Gã ngó một lúc rồi nói:
    - Kia rồi! Nó bị mắc trên một mũi đá ngầm.
    Gã người dài duỗi lưng nói:
    - Tôi lấy được ngay, chỉ tiếc chưa nhìn thấy
    Gã béo hét:
    - Chỉ cần thế thôi à?
    Gã nằm phục xuống, ghé miệng sát mặt nước. Sóng biển xô nhau vào một hang
    ngầm. Gã uống một hơi dài cạn sạch nước, còn trơ đáy biển ráo khô như bãi cỏ. Lúc
    ấy, gã người dài mới cúi xuống, gã chỉ hơi nghiêng mình đã nhặt được nhẫn. Hoàng tử
    cầm nhẫn, mừng lắm, mang ngay về cho mụ già. Mụ kinh ngạc quá, kêu:
    - Ừ, đúng cái nhẫn này rồi! Việc thứ nhất may mắn đã xong, nhưng còn việc nữa.
    Mày có thấy ba trăm con bò mộng đang ăn cỏ ở ngoài bãi trước lâu đài không? Mày
    phải ăn được bằng hết ba trăm con bò ấy, phải ngốn cả da, lông, xương, sừng. Dưới
    hầm có ba trăm thùng rượu vang, mày cũng phải nốc cho bằng cạn. Không được để
    sót một sợi lông bò, một giọt rượu. Bằng không, mày sẽ không còn được hoàn mạng.
    Hoàng tử hỏi:
    - Liệu tôi có được mời bạn cùng ăn không? Ăn uống thiếu bạn phỏng còn thú vị
    gì.
    Mụ già cười nham hiểm:
    - Cho mày mời một đứa bạn, Nhưng chỉ được một đứa thôi.

    Hoàng tử ra tìm sáu người hầu và bảo gã béo:
    - Hôm nay ngươi là khách của ta, cứ việc ăn thật no nhé.
    Gã béo căng bụng ăn một lúc hết sạch đàn bò ba trăm con, đến sợi lông cũng
    không còn. Ăn xong gã còn hỏi liệu sau bữa điểm tâm ấy có gì nữa không. Gã tu cạn
    mấy trăm thùng rượu, chẳng cần rót ra cốc, chẳng bỏ sót một giọt.
    Bữa ăn đã xong, Hoàng tử vào báo cho mụ già biết
    Mụ kinh ngạc lắm, bảo:
    - Chưa có đứa nào làm được thế, nhưng còn việc nữa.
    Mụ nghĩ bụng: "Đằng nào rồi mày cũng mất đầu, thoát khỏi tay ta sao được".
    Mụ hẹn:
    - Tối nay, tao sẽ cho con gái vào phòng mày. Mày phải ôm nó mà ngồi suốt đêm,
    cấm ngủ. Đúng nửa đêm, tao sẽ đến xem. Nếu lúc ấy mày buông tay ra rồi, tức là mày
    thua cuộc.
    Hoàng tử nghĩ thầm: "Khó gì việc này, ta thức được". Nhưng chàng vẫn gọi các
    người hầu vào, nói cho họ biết và bảo:
    - Ai biết mưu sâu của nó thế nào! Cẩn thận vẫn hơn, các ngươi hãy thức canh và
    phải chú ý, chớ để nàng ra khỏi phòng.
    Tối, mụ già đưa con lại, giao tận tay hoàng tử. Gã người dài vội nằm khoanh lại
    thành một cái vòng quanh hai người, còn gã béo đứng cạnh ngay trước cửa. Họ tưởng
    thế là chắc, không ai lọt vào nổi. Hai người ngồi trong, cô gái chẳng nói một câu
    nhưng nhờ ánh trăng rọi chếch qua cửa sổ soi tỏ khuôn mặt cô nên Hoàng tử vẫn thấy
    được dung nhan tuyệt vời ấy. Chàng cứ ngắm hoài, yêu thương, mừng rỡ tràn đầy,
    không hề thấy mỏi mắt. Khoảng mười một giờ khuya, mụ già niệm chú cho mọi người
    thiếp đi, rồi mụ hóa phép cướp người con gái.
    Họ thiếp đi cho đến tận mười một giờ bốn lăm. Khi ấy yêu thuật hết linh nghiệm
    mọi người tỉnh dậy. Hoàng tử kêu:
    - Vạ đến nơi rồi! Ta thua cuộc rồi!
    Mấy người trung thành cũng bắt đầu than thở, bỗng gã thính tai bảo:
    - Im nào, để tôi xem nào!
    Gã lắng tai nghe một lúc rồi bảo:
    - Cô ấy đang ngồi than thân trong một quả núi đá, cách đây ba trăm giờ đi bộ. Cậu
    người dài là người duy nhất làm nổi việc này: cậu cứ duỗi dài người ra thì chỉ cần
    bước dăm bước là đến nơi.
    Gã người dài bảo:
    - Được, nhưng cậu mắt sắc phải đi với tớ, ta sẽ cùng dọn quả núi ấy đi.
    Nói đoạn, gã xốc luôn gã bịt mắt lên vai và chỉ trong nháy mắt, chưa kịp trở bàn
    tay hai gã đã đứng trước quả núi yểm bùa. Gã người dài vội tháo cái khăn bịt mắt gã
    kia. Gã kia mới trừng mắt, cả quả núi đã nổ tan ra ngàn vạn mảnh. Gã người dài vội

    bế bổng cô thiếu nữ lên và chỉ trong nháy mắt, gã đã về đến nơi. Gã lại đi đón nốt bạn
    về, cũng nhanh như thế. Trước khi đồng hồ điểm mười hai tiếng, họ đã ngồi lại cả ở
    đó, tỉnh táo và hớn hở.
    Đúng nửa đêm, mụ già rón rén bước lại. Vẻ mặt mụ kiêu kỳ như muốn bảo: "Giờ
    thì mày ở trong tay tao rồi".
    Mụ cứ tưởng con gái vẫn còn ngồi trong núi cách đây ba trăm dặm. Ngờ đâu mụ
    thấy con vẫn ngồi nguyên trong tay hoàng tử. Mụ kinh hãi quá, kêu:
    - Thằng này thật cừ hơn ta!
    Mụ còn biết nói sao nữa, đành phải gả con gái cho Hoàng tử nhưng mẹ khẽ rỉ tai
    con:
    - Thật là nhục cho con, không kiếm được tấm chồng tương xứng, để từ nay cứ
    phải vâng theo một đứa thường dân.
    Người con gái bị tổn thương lòng kiêu kỳ sinh căm giận, nghĩ cách báo thù.
    Sáng hôm sau, nàng sai chở ba trăm thước gỗ đến rồi nói với hoàng tử: "Mặc dầu
    ba việc đã làm xong, ta sẽ chỉ lấy chàng khi nào có kẻ dám ngồi giữa đống gỗ cháy mà
    chịu được lửa". Nàng nghĩ chẳng kẻ hầu nào chịu thiêu mình vì chủ đâu và vì yêu
    nàng tất chàng sẽ phải đích thân ngồi vào, thế là nàng thoát.
    Sáu người hầu bàn nhau: "Bọn mình ai cũng đã được một việc, chỉ có cậu rét run
    chưa làm gì, giờ đến lượt cậu ấy". Họ đã khiêng gã rét run lên đống gỗ rồi đốt lửa. Lửa
    cháy suốt ba ngày, cả đống gỗ ấy ra tro. Nhưng lửa vừa mới lụi đã thấy người rét run
    đứng dậy giữa đống tro run rẩy như tầu lá mà bảo.
    - Đời tôi chưa khi nào thấy rét như thế này, rét thêm tý nữa chắc là chết cóng mất!
    Người con gái đẹp không còn kế nào khác, đành nhận lời lấy chàng trai lạ mặt.
    Nhưng lúc họ lên xe ra nhà thờ làm lễ cưới, mụ già lại nói:
    - Tao không chịu được cái nhục này!
    Mụ sai binh tướng đuổi theo, hạ lệnh chúng phải giết sạch và đem bằng được con
    gái về cho mụ. Không ngờ gã thính tai nghe được cả những lời dặn dò kín đáo ấy. Gã
    hỏi gã béo:
    - Làm thế nào đây?
    Nhưng gã này đã có kế rồi, gã nhổ ngay nước biển đã uống khi trước, mới nhổ vài
    bãi đã thành cái hồ lớn chặn đường cỗ xe. Đám binh tướng của mụ già không sao tiến
    được và bị chết đuối rất nhiều. Mụ già biết tin lại cho một đội giáp binh nữa đuổi theo.
    Nhưng gã thính tai đã kịp nghe thấy tiếng đồ binh giáp va nhau lách cách. Gã giật cái
    khăn bịt mắt gã mắt sắc. Gã này mới chỉ hơi trừng mắt, quân thù đã tan tành như mớ
    thủy tinh vụn.
    Đoàn người yên chí đánh xe đi tiếp. Khi cặp vợ chồng vào nhà thờ làm phép cưới
    đã xong, sáu người hầu nói với ch
    - Giờ Người đã toại nguyện, không cần đến chúng tôi nữa. Chúng tôi xin đi nơi

    khác tìm vận hội.
    Ở trước cung điện của hoàng tử, cách độ một nửa giờ đi bộ, có một cái thôn nhỏ.
    Lúc họ đi ngang đấy, thấy một người đang chăn lợn ngoài thôn.
    Hoàng tử bảo vợ:
    - Nàng có biết thật ta là ai không? Ta không phải là con vua đâu mà chỉ là con của
    một người chăn lợn. Người chăn lợn kia chính là cha ta đấy. Rồi đôi ta cũng sẽ phải
    giúp cha một tay.
    Nói đoạn, chàng xuống xe. Dắt ngang vào quán trọ. Chàng rỉ tai bảo kẻ hầu trong
    quán, đợi đêm lấy trộm quần áo sang trọng của hai người đi. Sáng hôm sau, lúc hai
    người thức dậy, quần áo mất sạch chẳng còn gì mặc. Mụ chủ cầm vào cho nàng một
    cái áo cũ với đôi tất đen cũng đã cũ. Mụ còn làm như món quà lớn lắm, mụ bảo:
    - Không có chồng cô, tôi chẳng cho cô tí gì đâu!
    Nàng lại càng tin: "Đúng chồng mình chỉ là anh chăn lợn". Nàng cũng đi chăn lợn
    với chồng và nghĩ bụng: "Cũng là đáng đời mình, cứ hay kiêu kỳ ngạo nghễ". Như thế
    được tám hôm, chân nàng đau nhức quá không thể chịu được nữa.
    Khi ấy có một người đến hỏi nàng có biết chồng nàng là ai không. Nàng đáp:
    - Có chứ! Là anh chàng chăn lợn. Nhà tôi vừa ra xong, hình như đi mua dây bán
    rợ gì đấy.
    Nhưng mấy người nọ bảo:
    - Lại đằng này đi, chúng tôi sẽ đưa chị đến nơi.
    Họ dẫn nàng lên cung điện. Lúc nàng vào đến phòng lớn thì chồng nàng đã ở đấy,
    mình khoác hoàng bào, nhưng nàng không nhận ra. Mãi đến lúc chồng bá cổ hôn
    nàng mới biết.
    Chàng bảo:
    - Ta chịu khổ vì em đã nhiều, nên em cũng cần chịu khổ vì ta.
    Đám cưới được tổ chức ngay và người kể chuyện này cũng rất muốn đến dự.
    Câu chuyện đưa các em qua nhiều tình tiết thật hấp dẫn và lý thú. "Quả quýt dày
    thì có móng tay nhọn", mọi phép thuật của bà Hoàng Hậu độc ác đã bị sáu người hầu
    phá còn Hoàng Tử được hưởng hạnh phúc trọn vẹn.

    4. Ả GRÊTEN THÔNG MINH
    Ngày xưa có một cô ả nấu bếp tên là Grêten. Ả thường đi giày gót đỏ khi dạo chơi,
    ả ngó đông ngó tây, thích chí nghĩ bụng mình cũng vào loại xinh đấy chứ. Về đến nhà,
    ả cao hứng uống ngụm rượu vang; ả nếm tất cả những món ăn ngon nhất ả đã nấu,
    nếm đến no nê. Ả nói: "Người nấu bếp là phải biết món ăn mình nấu vị ra sao chứ!".
    Một hôm ông chủ bảo ả: "Grêten này, tối nay nhà có khách mày hãy thịt hai con gà
    mái, mà nấu cho ngon nhé" - "Thưa ông, xin ông hãy để cháu lo, Grêten trả lời.
    Ả giết hai con gà mái, nhúng nước sôi, làm lông, xiên vào xiên, đến chiều thì
    mang quay trên lửa. Gà vàng dần và đã vàng rộm đều mà khách vẫn chưa đến, Grêten
    thưa với chủ: "Thưa ông, nếu khách chưa đến thì cháu phải nhấc con gà ra khỏi lửa.
    Thật là đáng tiếc. Gà vừa chín tới, tí nữa ăn ngay thì ngọt thật".
    Chủ nói: "Thôi để tao chạy đi gọi khách ngay!"
    Chủ vừa quay lưng đi thì Grêten nhấc gà ra khỏi và nghĩ: "Đứng gần lửa mãi vừa
    nóng vừa khát. Biết bao giờ khách mới đến? Trong khi chờ, mình phải xuống hầm
    uống ngụm rượu vang đã". Ả chạy xuống hầm, lấy một cái vò rượu rồi nói: "Lạy chúa
    phù hộ cho con" rồi uống một hơi dài. "Rượu đã chảy là chảy mạnh, ả nói, khó mà
    ngừng được". Ả lại uống tiếp một cách thoải mái. Ả lại chạy lên bếp, đặt gà lên lửa,
    phết bơ và vui vẻ quay cái xiên. Gà quay thơm điếc mũi, ả nghĩ bụng hãy còn thiếu
    cái gì đó, phải nếm xem sao. Ả nhúng ngón tay vào nước sốt, liếm và nói: "Ồ! Nhưng
    con gà mái này ngon tuyệt! Không ăn ngay thì thật là có tội, thật đáng xấu hổ!".
    Ả chạy ra cửa sổ nhìn xem ông chủ và khách đã về chưa. Nhưng ả chẳng thấy ai
    cả. Ả lại quay về với những con gà và nghĩ: "Một cánh bị cháy, tốt nhất là chặt đi". Ả
    chặt cái cánh và ăn ngon lành. Ăn xong một cánh, ả tự bảo: "Mình phải chặt nốt cái
    cánh kia đi, nếu không ông chủ về thấy có gì thiếu". Ả xơi cả cái cánh, rồi ra cửa sổ
    xem chủ về chưa. Nhưng không thấy ai! Ai mà biết được ông ấy chợt nghĩ ra cái gì!
    Không thấy bọn họ trở về, có thể là đi đâu đấy.
    Ả nói: "Này Grêten ạ, việc gì phải thắc mắc! Khi bắt đầu ăn con gà thì hãy uống
    nữa đi và chén nốt đi! Sau đó thì sẽ yên tâm. Tại sao lại phí của giời thế!". Ả lại chạy
    xuống hầm, uống ra trò, rồi lại chén nốt con gà một cách vui vẻ.
    Thế là ăn hết sạch một con gà. Chủ thì vẫn chưa về. Grêten liếc nhìn con gà thứ
    hai và nói: "Phải cho con này đi theo con kia thôi, không thể tách chúng ra được. Đối
    xử với con kia thế nào thì hẳn là đối xử với con này cũng phải thế.
    Mình cho là nếu có uống thêm một chút, thì cũng chẳng hại gì". Ả lại phấn khởi
    uống, con gà thứ hai cũng chạy theo con thứ nhất.
    Khi ả đang ăn ngon lành thì ông chủ về - "Nhanh lên, Grêten!" Ông gọi to khách

    đến ngay bây giờ đấy" - "Thưa vâng," Grêten trả lời, "xong ngay đây ạ".
    Ông chủ đến bàn ăn xem sắp xếp đã đủ chưa. Ông mang con dao để cắt thịt đi
    mài.
    Đúng lúc đó, khách gõ cửa khe khẽ, lịch sự. Grêten ra cửa, thấy khách thì đư ngón
    tay lên môi ra hiệu và nói: "Khẽ chứ! Khẽ chứ! Ông hãy mau chạy ngay đi! Nếu chủ
    tôi trông thấy ông thì nguy cho ông đấy. Chủ tôi mời ông đến ăn nhưng cốt để xẻo đôi
    tai ông đấy. Ông có nghe thấy tiếng mài dao không?"
    Khách nghe quả là đúng có tiếng mài dao, vội ba chân bốn cẳng chạy xuống cầu
    thang. Grêten lúc đó cũng vội chạy lên chỗ ông chủ mồm loa mép dải: "Ông ơi, khách
    của ông sao mà quí hóa thế!" "Ô mày nói gì lạ vậy, Grêten?" - "Ông ta cướp của cháu
    hai con gà đặt trên đĩa rồi biến đi" - "Tệ quá! - Ông chủ nói, tiếc rẻ hai con gà ngon ít ra thì ông ta cũng phải để lại một con cho mình chứ!".
    Ông gọi to mời khách trở lại, nhưng khách giả đò không nghe thấy. Ông liền chạy
    theo khách, dao hãy còn cầm ở tay và réo: "Một thôi! Một thôi!" Ý nói là khách ít ra
    cũng phải để lại một con gà. Nhưng khách lại hiểu là chủ đòi một cái tai, nên chạy lao
    như gió, để mong giữ được cả hai tai nguyên vẹn về nhà.
    Câu chuyện đã cho thấy sự khôn khéo của người ở và gây cười cho người đọc. Nói
    lên quan hệ giữa chủ và tớ - Ông chủ kém thông minh thường bị người ở khôn ngoan
    lừa.

    5. ANH CHÀNG ĐÁNH TRỐNG
    Một...
     
    Gửi ý kiến

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS PHONG XUÂN - PHONG ĐIỀN - TT HUẾ!